"Có đi chung với nhau lâu đâu!"

  "Có đi chung với nhau lâu đâu!"
 


Một thiếu nữ đang ngồi  trên xe buýt:

      Một bà già mang đủ thứ  lỉnh kỉnh, miệng lẩm bẩm, đến ngồi  bên cạnh, xô mạnh cô.

    Bất bình, anh thanh niên bên  cạnh hỏi tại sao cô không phản đối và bảo vệ quyền lợi mình. Cô mỉm cười  và trả lời: 
"Đâu cần phải cãi cọ vì chuyện nhỏ như thế,  có đi chung với nhau lâu đâu!   Trạm tới, tôi xuống rồi."

 

  Đây là một câu trả lời mà chúng ta phải xem như một khẩu hiệu viết  bằng chữ vàng để hướng dẫn cách cư xử hằng ngày của chúng ta ở  khắp mọi nơi: "Đâu cần phải cãi cọ  vì chuyện nhỏ như thế, có đi  chung với nhau lâu đâu!"

   

  Nếu chúng ta có thể ý  thức rằng cõi đời tạm của chúng ta  dưới  thế thật ngắn ngủi, cãi cọ tầm phào  vừa làm cho mất vui, vừa làm  mình mất thời gian và sức lực cho chuyện  không đâu.  

 

  Có ai làm mình tổn  thương?

    Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu  đâu!

 

  Có ai phản bội, ức  hiếp, sỉ nhục mình?

    Bình tĩnh, có đi chung  với nhau lâu đâu!

 

    Dù người ta có gây ra cho  chúng ta buồn phiền gì chăng nữa, hãy nhớ rằng:

 có đi chung với nhau lâu đâu!

 

  Chúng ta hãy ăn ở hiền  lành. Hiền lành là một đức tính không  bao giờ đồng nghĩa với hèn nhát, nhu  nhược nhưng đồng nghĩa với cao cả.

 

  Chuyến đi chung của chúng ta trong cõi đời dưới thế này ngắn  ngủi lắm và không đi trở ngược lại   được.

     

  Không ai biết chuyến đi của mình dài bao lâu!



  Không ai biết mình có phải xuống ở trạm  tới hay không!

  
 

  VẬY HÃY BÌNH TĨNH... CHUYẾN ĐI NGẮN LẮM...!

Sưu Tầm:  FA  Bá Ngà