Lời Chúa CN 34-TNC

alt

BÀI ĐỌC I: 2 Sm 5, 1-3

"Họ xức dầu phong Đavít làm vua Israel".

Trích sách Samuel quyển thứ hai. 

Trong những ngày ấy, toàn thể chi tộc Israel đến cùng Đavít tại Hebron mà nói rằng: "Đây chúng tôi là cốt nhục của ngài. Nhưng từ trước đến giờ, khi Saolê đang làm vua chúng tôi, thì chính ngài đã dẫn dắt Israel. Và Chúa đã nói với ngài rằng: 'Chính ngươi sẽ chăn dắt Israel dân Ta, và sẽ trở nên thủ lãnh Israel'". Vậy tất cả các vị kỳ lão Israel đều đến tìm nhà vua tại Hebron, và tại đó, vua Đavít ký kết với họ một giao ước trước mặt Chúa. Họ liền xức dầu phong Đavít làm vua Israel. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 121, 1-2. 3-4a. 4b-5

Đáp: Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: "Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa".

Xướng: 1) Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: "Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa". Hỡi Giêrusalem, chân chúng tôi đang đứng nơi cửa thành rồi. 

2) Giêrusalem được kiến thiết như thành trì, được cấu tạo kiên cố trong toàn thể. Nơi đây các bộ lạc, các bộ lạc của Chúa tiến lên. 

3) Theo luật pháp của Israel, để ngợi khen danh Chúa. Tại đây đã đặt ngai toà thẩm phán, ngai toà của nhà Đavít.

BÀI ĐỌC II: Cl 1, 12-20

"Người đã đem chúng ta về Nước Con yêu dấu của Người".

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê. 

Anh em thân mến, chúng ta hãy cảm tạ Chúa Cha, Đấng đã làm cho anh em xứng đáng lãnh phần gia nghiệp các thánh trong ánh sáng. Chúa đã cứu chúng ta thoát khỏi quyền lực u tối, đem chúng ta về nước Con yêu dấu của Chúa, trong Người chúng ta được ơn cứu rỗi nhờ máu Người, và được ơn tha tôi. Người là hình ảnh của Thiên Chúa vô hình, là trưởng tử mọi tạo vật; vì trong Người, muôn loài trên trời dưới đất đã được tác thành, mọi vật hữu hình và vô hình, dù là các Bệ thần hay Quản thần, dù là Chủ thần hay Quyền thần: Mọi vật đã được tạo thành nhờ Người và trong Người. Và Người có trước mọi loài, và mọi loài tồn tại trong Người. Người là đầu thân thể tức là Hội thánh, là nguyên thuỷ và là trưởng tử giữa kẻ chết, để Người làm bá chủ mọi loài. Vì chưng Thiên Chúa đã muốn đặt tất cả viên mãn nơi Người, và Thiên Chúa đã giao hoà vạn vật nhờ Người và vì Người; nhờ máu Người đổ ra trên thập giá, Thiên Chúa ban hoà bình trên trời dưới đất. Đó là lời Chúa.

ALLELUIA: Mc 11, 10 

Alleluia, alleluia! - Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến: chúc tụng nước Đavid tổ phụ chúng ta đã đến. - Alleluia.

PHÚC ÂM: Lc 23, 35-43

"Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. 

Khi ấy, các thủ lãnh cùng với dân chúng cười nhạo Chúa Giêsu mà rằng: "Nó đã cứu được kẻ khác thì hãy tự cứu mình đi, nếu nó thật là Đấng Kitô, người Thiên Chúa tuyển chọn".   Quân lính đều chế diễu Người và đưa dấm cho Người uống và nói: "Nếu ông là vua dân Do-thái, ông hãy tự cứu mình đi".   Phía trên đầu Người có tấm bảng đề chữ Hy-lạp, La-tinh và Do-thái như sau: "NGƯỜI NÀY LÀ VUA DÂN DO THÁI". Một trong hai kẻ trộm bị đóng đinh trên thập giá cũng sỉ nhục Người rằng: "Nếu ông là Đấng Kitô, ông hãy tự cứu ông và cứu chúng tôi nữa".   Đối lại, tên kia mắng nó rằng: "Mi cũng chịu đồng một án mà mi chẳng sợ Thiên Chúa sao? Phần chúng ta, như thế này là đích đáng, vì chúng ta chịu xứng với việc chúng ta đã làm, còn ông này, ông có làm gì xấu đâu?"   Và anh ta thưa Chúa Giêsu rằng: "Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi".   Chúa Giêsu đáp: "Ta bảo thật ngươi: ngay hôm nay, ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta".   Đó là lời Chúa.

 

alt

SUY NIỆM TIN MỪNG

PHẨM TÍNH VUA KITÔ

Ngày 11.12.1925, Đức Giáo Hoàng Piô XI đã thiết lập Lễ Chúa Kitô Vua. Lễ mừng Chúa Kitô Vua chỉ xảy ra sau Thế Chiến thứ I (1914-1918). Thực ra không phải có Lễ Mừng thì Chúa Kitô mới làm Vua, hoặc nhân loại mới nhận ra tính cách Vua của Chúa Kitô! Người Công Giáo tin nhận Chúa Kitô làm Vua, vì chính Người đã phán với Philatô: Đúng thật, tôi là Vua, nhưng nước tôi không thuộc thế gian này. . . Đức Piô XI thiết lập Lễ Chúa Kitô Vua vì muốn nhân loại nhờ hướng về và tôn thờ Chúa Kitô là Vua của họ, có thể sống trong tình yêu thương và an bình của Người, và do đó tránh đượchiểm họa diệt vong bởi chiến tranh mà họ gây ra.

Nhưng Nước Chúa không thuộc thế gian này, do đó khó có thể nhận ra Nước này một cách dễ dàng, bởi nó vô hình. Tính chất hữu hình của nó trong Giáo Hội Công Giáo không đủ xác định tuyệt đối quyền năng và sự phổ quát tình thương của Chúa Kitô Vua và Nước của Người. Tuy nhiên dựa vào Lời Chúa hôm này, người ta có thể nhận ra tính vô hình của Nước ấy.

Trước hết, những người không nhận ra phẩm vị Vua và Nước Chúa Kitô: đó là Philatô, các thủ lãnh, quân lính và đám dân chúng theo để kết án Chúa Kitô. Philatô đã ngớ ngẩn hỏi Chúa: Ông là Vua ư? Những thủ lãnh và dân chúng diễu cợt: "Nó đã cứu được kẻ khác thì hãy tự cứu mình đi, nếu nó thật là Đấng Kitô, người Thiên Chúa tuyển chọn". Đám quân lính thì đóng đinh và nhạo báng Người: "Nếu ông là vua dân Do-thái, ông hãy tự cứu mình đi". Một tên trộm bị kết án tử đóng đinh bên cạnh Người thì la lối: "Nếu ông là Đấng Kitô, ông hãy tự cứu ông và cứu chúng tôi nữa".   Về phương diện nhân loại, tức vẻ bề ngoài hữu hình của con người, những người không nhận ra tính cách Vua và Nước Chúa có vẻ như chiến thắng, chỉ vì họ hữu hạn, họ "nhầm không biết việc họ làm", đúng hơn là họ dại dột và ngu dốt trong sự giới hạn của mình! Bởi Nước Tôi không thuộc chốn này.

Chỉ có một người nhận ra tính cách Vua và Nước Chúa, đó là một trong hai người trộm cùng bị đóng đinh: "Mi cũng chịu đồng một án mà mi chẳng sợ Thiên Chúa sao? Phần chúng ta, như thế này là đích đáng, vì chúng ta chịu xứng với việc chúng ta đã làm, còn ông này, ông có làm gì xấu đâu?"   Và anh ta thưa Chúa Giêsu rằng: "Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi".   Chúng ta tự hỏi tại sao anh ta có thể nhận ra Chúa Kitô làm Vua và Nước của Người để kêu xin như vậy? Và cũng tự hỏi vào giây phút sau cùng này, tại sao các môn đệ lại bỏ trốn hết, không ai dám tuyên xưng Thầy mình là Vua?

Phân tích lời tuyên xưng của anh trộm được cứu thoát, chúng ta nhận ra ít nhất hai điều căn bản: Loài người chỉ là tạo vật giới hạn và lỗi lầm, cần phải khiêm tốn trong thân phận tạo vật, mới có thể nhìn ra phẩm tính Vua cao cả của Chúa Kitô"Mi cũng chịu đồng một án mà mi chẳng sợ Thiên Chúa sao? Phần chúng ta, như thế này là đích đáng, vì chúng ta chịu xứng với việc chúng ta đã làm, còn ông này, ông có làm gì xấu đâu?"   Qủa thực trong lịch sử nhân loại, chỉ vì kiêu căng tưởng mình có thể thống trị tất cả, nên loài người đã tự đào những hố sâu chôn mình qua biết bao cuộc chiến tranh thảm khốc, qua những kiến thức khoa học hạn hẹp phủ nhận chính mình khi lên tiếng phủ nhận sự hiện hữu của Thiên Chúa, và qua việc tôn thờ tạo vật trong thế giới mà Chúa tạo dựng, họ không còn dịp để liên kết với sự sống trong thế giới vô hình của Nước Chúa nữa!

Điểm tuyên xưng thứ hai của người trộm lành khi anh kêu xin Chúa Kitô Vua: "Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi". Lời tuyên xưng này xem ra là lời hy vọng cuối cùng của kẻ thất vọng trước cái chết thể xác. Thực ra, trong cuộc sống trộm cắp của mình, người trộm này được gọi là trộm lành, vì anh ta chắc chắn đã từng nghe biết các việc Chúa Giêsu làm, ít ra cũng từng được chứng kiến và đồng hành cảnh bi thảm trong cuộc thương khó của Chúa Giêsu, và cũng nhận ra tính cách "vô tội" của Người. Chúng ta có thể coi đó như một sự chuẩn bị chết lành trong Nước Chúa của anh ta. Vì thế, người trộm này đã được chúc phúc: "Ta bảo thật ngươi: ngay hôm nay, ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta".

Về các môn đệ, chúng ta không thể dựa trên những chứng cớ bỏ thầy, chối thầy, trốn chạy để kết án các ông là phản bội, bởi vì tất cả các ngài (trừ Giuđa Iscariot) đều đã trở nên những chứng nhân rao giảng Nước Chúa và liều thân để tuyên xưng Chúa làm Vua. Tuy nhiên điều mà các ngài cũng như chính quan Philatô thể hiện là không thể nhận ra ngay phẩm tính Vua và Nước Trời thiêng liêng trong sứ điệp rao giảng của Chúa, chỉ vì họ bị ảnh hưởng bởi quan niệm vua chúa trần gian, hoặc quan niệm về Đấng Messia theo kiểu Do Thái.

Mừng Lễ Chúa Kitô Vua là dịp để chúng ta hôm nay xác nhận đức tin tuyệt đối vào Đấng Cứu Thế làm Vua nhân loại của mình. Chỉ có Đức Vua Kitô mới có thể cứu chúng ta và nhân loại khỏi chết muôn đời: Khi nào tôi bị treo lên tôi sẽ kéo mọi sự lên cùng tôi. Không có vua nào có thể hy sinh cả mạng sống vì yêu cho thần dân của mình: Không có tình yêu nào cao cả hơn là tình hy sinh mạnh sống vì bạn hữu. . . Tình yêu của Chúa cứu thế làm Vua do đó vượt mọi biên giới nhân loại, vì Người làm vua các tâm hồn trong một Nước vô hình, nên sự yếu đưối và tội lỗi của nhân loại sẽ trở nên rất mờ nhạt trước sự vô hình đó: Lạy Cha, xin Cha tha cho chúng vì chúng lầm không biết việc chúng làm. Tình yêu của Vua Kitô là tình yêu tuyệt đối của Thiên Chúa, nên bất cứ ai kêu cầu tha thiết với Người, chắc chắn đều được Người trả lời bằng những lời yêu thương trìu mến: "Ta bảo thật ngươi: ngay hôm nay, ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta". Chúng ta hãy khiêm tốn nhận ra tính cách mỏng giòn và giới hạn tạo vật của mình, sẽ cảm nhận ngay được quyền năng và tình thương của Chúa Kitô, Vua của mỗi người chúng ta.

Lm. Raphael Xuân Nguyên